Nụ cười hoa hướng dương: Cánh cửa kỳ diệu mở thế giới tình thương
Trong kho tàng sách dành cho lứa tuổi thiếu nhi, cứ mỗi lần có một tác phẩm mới ra đời là một lần chúng ta có thêm một người bạn đồng hành mới trên hành trình lớn khôn.
Nụ cười hoa hướng dương: Cánh cửa kỳ diệu mở thế giới tình thương
Trong kho tàng sách dành cho lứa tuổi thiếu nhi, cứ mỗi lần có một tác phẩm mới ra đời là một lần chúng ta có thêm một người bạn đồng hành mới trên hành trình lớn khôn.
Trong kho tàng sách dành cho lứa tuổi thiếu nhi, cứ mỗi lần có một tác phẩm mới ra đời là một lần chúng ta có thêm một người bạn đồng hành mới trên hành trình lớn khôn.
Xin chào các bạn, tớ là Trần Xuân Hải, lớp 8A1, trường THCS Nguyễn Tri Phương (phường Ba Đình, TP. Hà Nội). Mới chỉ một hai năm trước đây, tớ từng nghĩ mình là người học môn Ngữ văn “dở ẹc”.
Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Cáo Lúa Mì đang ngồi làm thơ bên cửa sổ. Bỗng từ trong thinh không đưa lại mùi thơm của bánh nướng. Cáo Lúa Mì khịt khịt chóp mũi đen, liếm mép rồi ngoáy bút viết xuống tờ giấy:
Tập thơ “Ngàn sao lấp lánh” của nhà thơ Nguyễn Thị Phương Anh mở ra trước mắt độc giả, đặc biệt là thiếu nhi, một thế giới lung linh, gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày. Nhà phê bình văn học Chu Thị Thơm nhận xét:
Quê hương luôn là nơi gắn bó với tuổi thơ mỗi người bằng hình ảnh giản dị, mộc mạc mà chứa chan yêu thương.
Tôi gặp cái Thương lần đầu tiên trong chính căn nhà của tôi. Thương mặc một chiếc váy màu xanh da trời đã cũ nhưng thơm mùi nước xả vải dễ chịu.
Sáng 26/10, tại Hà Nội, Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Giáo dục Hà Nội (đơn vị thành viên Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam) tổ chức lễ ra mắt sách và Tọa đàm "Khu tập thể - Tìm lại giấc mơ thiên đường".
Ấy là một ngày đẹp trời, khi mà bé Nụ phát hiện ra một quả na nhỏ xíu trên cái cây trước sân. Cái cây ấy từng bị gió bão đánh tơi tả, rồi sâu đục tấn công. Ai cũng nghĩ cây na sẽ ngã gục chứ đâu ngờ nó còn sống được và lại còn ra quả nữa chứ. Thật tuyệt làm sao!
Thỏ con sống với mẹ ở một thảo nguyên xanh mát đầy hoa thơm cỏ mềm. Một sáng nọ, chim Vàng Anh bay qua hiên nhà tíu tít báo tin:
Năm ấy, đã lâu lắm rồi, Ngọc Hoàng mở một cuộc thi may mặc (hồi đó chưa gọi là thi thời trang như bây giờ). Cuộc thi chỉ dành cho các loài chim. Theo chiếu chỉ của Ngọc Hoàng, họ hàng nhà chim lục tục bay về dự hội.
Mùa xuân sắp qua, trên cánh đồng, các hạt giống đều đã nảy mầm. Từng chiếc lá con vẫy reo trong gió.
Huyền chăm chút từng kẽ lá của cây sen đá, tỉa những chiếc lá vàng trong chậu hoa giấy bên hiên nhà. Nó lấy điện thoại ra căn từng góc ảnh đẹp để chụp bông hồng nhung chớm nở, vẫn còn đọng sương sớm trên cánh hoa.
Cuối tuần vừa rồi, bé Mây theo ba mẹ về quê thăm bà ngoại. Nhà bà xa lắm. Mây vừa đi xe vừa ngủ gật. Mệt ơi là mệt. Thế nhưng khi vừa xuống xe, nhìn thấy bóng dáng bà ở trong sân, bé Mây đã quên hết cả mệt mỏi, chạy đến bên bà.
Chú chuồn chuồn ớt lượn vài vòng trong vườn rồi hạ cánh xuống một quả ớt cũng đỏ au như màu trên thân chú vậy. “Chà, quả là một vị trí thích hợp để náu mình và làm một giấc ngon lành!”.
Một chú Sâu Xanh bị hắt xì. Sâu Xanh hắt xì liên tục nên việc di chuyển trở nên thật khó khăn. Chú sâu đang bò lên cành cây để ăn lá. Bụng chú đói meo rồi. Nhưng...
Không khí đêm hội trăng Rằm đã rất nô nức, rộn ràng rồi các bạn ơi. Cùng đón một cái tết Trung thu thật vui qua những bức tranh đáng yêu của các bạn thiếu nhi Hà Nội nào!
Ngày xưa, ở một vùng nọ, có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như thường lệ, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây chặt về làm củi. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội giật mình phát hiện có một hang cọp.
Khu vườn nhỏ tĩnh lặng trong buổi sớm mai nhè nhẹ. Thỉnh thoảng, một thanh âm be bé cất lên đâu đây - tiếng gió thổi, tiếng giọt nước rơi từ mái tranh xuống sàn gạch hay tiếng vỗ cánh của mấy con ong rù rì rù rì đi tìm nhụy khẽ rung lên.
Một bài toán hóc búa, mãi mà vẫn chưa tìm thấy lời giải. Hiếu đập tay xuống bàn đầy chán nản. Nó mở toang cửa sổ phòng học, đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh.
Nội chỉ tay vào bức tường, lấy giùm nội năm chục ngàn cả tí lạc mất. Nội gõ gõ vào tấm gạch men, rồi mê man. Những cơn gió ban trưa như ngủ quên rồi, không như mọi lần, vào ru nội ngủ. Oi bức, hừng hực, chói sáng cả mảnh sân nhà.